Là con gái

Nhân đọc Con gái người giữ kí ức

và dừng sách giữa hai tiếng gió thổi.

1.

Tôi tưởng mình bỏ được thói quen và sở thích khoái đọc mấy tiểu thuyết tình yêu rồi. Quả là có nhen nhóm chun chút của cái sự bỏ đó, vì giờ đây tôi thường đi qua các kệ sách chứa đầy chúng mà ít khi cầm lên quyển nào ra quầy tính tiền. Nhưng ít khi, nghĩ là cũng có khi. Và một khi đã cầm về, đã đọc rồi, thì cái sự bỏ ấy,

hóa ra

chưa được tiến hành xíu nào.

2.

Tự nhiên nhớ câu khẩu hiệu của hãng Kotex hay Diana gì đó, là con gái thật tuyệt. Tôi nghĩ ít ra thì đó là một trong thiểu số những thứ quảng cáo có thể nói đúng. Mỗi khi  nhúng mình vào những trang truyện mà ở đó có tình yêu của con gái và con trai, của đàn ông và đàn bà, của ông lão và bà lão, tôi lại tự thấy cái quảng cáo đó nên mở rộng ra nữa.

Là con gái thật tuyệt. Là phụ nữ thật tuyệt. Là đàn bà thật tuyệt. Là một bà góa cũng thật tuyệt. Là một lão bà cũng thật tuyệt luôn.

Là một người mẹ thật tuyệt. Là một người vợ thật tuyệt. Là một người chị thật tuyệt. Là một người con gái, phụ nữ, đàn bà, mẹ, vợ, chị được thỏa sức yêu thương người con trai, thanh niên, đàn ông, đứa con, chồng, em trai mà mình muốn yêu thương…

… thật tuyệt!

3.

Đôi khi, trong một khoảnh khắc, đúng một khoảnh khắc đọc dòng truyện nào đó, tôi nghĩ mình đã nhập được vai của nhân vật nữ đó. Bất kể cô là cô gái, nàng là phụ nữ, bà là bà lão, tự nhiên tim tôi hòa cũng một nhịp với họ, nghĩ cùng một điều với họ, đứng cùng một chỗ với họ, và cũng đang nhìn về một người đàn ông – trong truyện – như họ.

Bỗng nhiên tôi hiểu được tại sao người vợ vẫn biết người chồng vẫn yêu cô, kể cả khi cô so sánh anh đang đứng ở bên kia bức tường và cô thì đứng bên này suốt ba mươi năm nay, cô vẫn khẳng định cô biết điều đó, bất chấp cô biết được bằng cách nào. Bỗng nhiên tôi hiểu tình bạn gần như tình cha con pha trộn tình chú cháu giữa một người đàn ông ngoài sáu mươi với một cô gái hai mươi mốt. Bỗng nhiên tôi hiểu còn hơn cả vợ ông ấy và ông ấy, rằng họ thực sự trong sáng.

Bỗng nhiên tôi hiểu tại sao có những người phụ nữ, chấp nhận đứng sau bờ vai và tấm lưng của chồng để lo cơm nước, lo chén dĩa, lo tã giấy và bình sữa, và rất vui được làm những chuyện đó. Tôi không thích kiểu phụ nữ ấy, nhưng ý ở đây là tôi bỗng nhiên nghĩ mình hiểu họ.

Giải thích sao đây, ngoài việc tác giả viết rất hay, tác giả viết rất thật?

Rằng tôi cũng là con gái. Vẫn là con gái.

4.

“…giờ tôi đã có bạn trai. Anh ấy rất tốt…”

Tôi đồ đi đồ lại mấy chữ này trong đầu tới mức nguyên quyển sách dày 600 trang tưởng chừng chỉ dễ nhớ có nhiêu đó. Một cô gái mười tám tuổi và một phụ nữ ngoài ba mươi đều có thể viết dòng này, nhưng tình hình và tình cảm toát lên từ nó sẽ khác. Tình huống trong truyện rơi vào trường hợp thứ hai, và lạ thay, tôi thấy nó đáng trân trọng hơn trường hợp thứ nhất.

Tôi đọc được trong đó sự tự hào một cách bình yên, chút ít khoe khoang mà nhiều hơn là hạnh phúc. Thứ hạnh phúc không ngọt lịm như viên đường trong miệng mà ngòn ngọt như mùi dầu thơm, nghĩa là ta không thật sự thấy nó ngọt được mà phải cảm giác là nó ngọt. Tôi đọc được trong ấy sự an nhiên và hài lòng của người viết khi nghĩ tới cái khuôn mặt của anh ấy, cái cằm lởm chởm râu của anh ấy, giọng nói không mấy êm tai của anh ấy, cả cái viễn cảnh được sống dưới một mái nhà trên một cái giường dưới một cái mền với anh ấy. Tất cả những thứ của anh ấy và với anh ấy đó được viết ngắn lại và gom thành…

… có bạn trai rồi. Anh ấy rất tốt…

Nghe vừa bình thản – vì nó cũng chỉ là một sự kiện thông thường như bao người – nhưng hân hoan đến phức tạp – vì nó là sự kiện trong đại của chính người viết.

Tôi thích câu đó, của người phụ nữ ngoài ba mươi. Hay ngoài hai mươi, và thậm chí ngoài mười. Miễn là nó có đủ nền nã và hạnh phúc của một người kìm nén tự dặn mình không nên nói quá nhiều về bạn trai mà vẫn muốn nói rất nhiều về bạn trai.

5.

Mùng 6.

Buông quyển sách ra, tự dưng tôi có cảm giác mình đang đứng trước mặt người con trai mình yêu – dù chưa biết anh đang ở đâu giờ này và mặt mũi anh nó nhìn ra thế nào.

Tôi sẽ giơ tay lên vuốt tóc anh, gạt nó ra sau tai – bất kể tóc anh hai mái, dài cột đuôi ngựa hay ngắn cột đuôi chó, hay húi cua và thậm chí cạo trọc như bóng bàn – rồi vuốt cằm anh, rồi hôn nhẹ vô tai anh làm nó kêu cái chóc, cho anh giật mình chơi.

“Sao em khoái làm điều đó vậy hả?” Anh sẽ bưng tai rồi hỏi.

“Đừng hỏi nữa, được không?” Tôi sẽ lắc đầu rồi trả lời.

“Vì sao?” Anh sẽ thắc mắc và lại hỏi.

“Vì em là con gái, và những điều này có giá trị riêng của nó”

-[22h59p]-

Mùng 6, 28/1/2012

Gõ phím trước mùng một

1.

Đáng lẽ hôm nay không có entry này.

Đáng lẽ ngày mai mới có.

Cách đây chừng một tiếng, mình mới phát hiện năm nay không có 30, chỉ có 29.

Nghĩa là, nghĩa là, nghĩa là… khuya nay sẽ là giao thừa.

Phát hiện lớn của năm, may mà năm cũng sắp kết thúc, không thì sự thờ ơ của mình sẽ còn đưa tới nhiều phát hiện hỡi ôi hơn nhiều.

2.

Mình vốn không có thói quen làm việc theo dịp. Tặng quà sinh nhật cũng trật từ ba tuần đến ba tháng. Viết về Trung thu sau Trung thu mấy ngày. Viết về tình yêu sau Valentine cả tháng và đi tằng tằng nguyên năm sau đó. Mình viết theo hứng. Mình ghét theo dịp.

Nhưng mai là Tết, và lần này thì mình lại muốn viết đúng dịp một chút, mà dù trong đầu chưa chắc được sẽ viết cái gì.

Đôi khi không ai mắng kẻ lập dị và kéo hắn về con đường bình thường, nhưng hắn cũng tự thấy cô đơn và muốn đứng giữa đám đông giây lát. Cho giống người ta một tí.

3.

Tết này, với mình, tới nhanh khủng khiếp. Trong khi vẫn còn hỏi Tết đâu thì nó đã đụng mũi mình cái cộp. Chạy lăn tăn trên váy mình bằng vệt nắng ấm đúng kiểu xuân. Siết nhẹ cổ mình bằng gió nửa căm căm của tháng chạp nửa hớn hở kiểu tháng giêng. Thúc sau bánh xe, cùng mình đi mua sắm đồ trên những con đường đầy khói và người thì vừa đông vừa đắt như tôm tươi.

Tết này là cái Tết mình hờ hững với nó nhất trong bao cái Tết. Để đến 26 27 mới sắm đồ, không chúc Tết ai trừ ba mẹ, bạn thân, các ông anh.. Không xốn xang, không có thôi thúc cần phải dạo phố, nhất là dạo phố với ai đó đặc biệt, bất kì ai. Tết nhẹ nhàng đến nỗi không thể so sánh nó với khói, vì khói còn kéo vệt. Tết này lảng bảng như sương.

Tết này, mình tự nhiên muốn về quê da diết. Chắc chỉ có mong muốn đó là đỡ hững hờ nhất, nhưng rốt cuộc cũng không về. Năm nay, làm kẻ mê chơi quên quê hương vậy,

Đã nói rồi, mình không có thói quen làm việc theo dịp. Do vậy, cảm giác cũng không theo dịp luôn.

4.

Hôm qua nguyên nhà mình, bốn người, đi đường hoa Nguyễn Huệ. Nhà mình coi bộ trung thành với đường hoa này ghê gớm. Nó ra đời năm bao nhiêu không nhớ, nhưng chắc chắn từ năm đó tới năm nay, mình và mẹ, đôi khi ba và dượng, chưa bao giờ không tới.

Nhiều người mình quen hay mình có đọc blog, bảo rằng đường hoa càng lúc càng cạn ý tưởng. Mấy đứa bạn bên khoa kiến trúc mình nói góc kia nhiều hoa nhìn rối quá, rồi thì con rồng gì nhìn đầu ra không đầu, thân không ra thân, bố cục kì. Rằng không có sáng tạo thì thôi, dừng đi, đừng phí tiền. Rằng thì người nghèo cần số tiền đó để xây nhà, ăn ở, đi lại.

Mình không biết có bao nhiêu người trong hàng nghìn người đi đường hoa từ 27 đến mùng 4 tết có học về kiến trúc hay quy hoạch hay mỹ thuật hay thiết kế. Họ vẫn cười, vẫn vin hoa, tạo dáng, chụp hình. Những đứa trẻ không nói thành lời mà chỉ có há họng ra biểu đạt thay cho câu “hoa đẹp quá,”. Những con người già có trẻ có, chen chúc nhau lên những lầu cao quanh đó ngưỡng vọng nhìn xuống đường hoa, hay trong đêm giao thừa là ngưỡng vọng nhìn lên bầu trời chờ pháo bung tỏa. Cả những cô chú quét rác, đêm qua, mình thấy khi họ dừng lại quệt mồ hôi trên trán, họ cũng nhìn ra đường hoa. Chắc họ ngắm. Chắc họ cũng vui. Mìnhi không biết được. Nhưng tất cả họ là 99%. Đường hoa sinh ra cho họ. Đường hoa kéo dài vì họ.

Đừng lập luận bất cứ kiểu gì để tước đi những nụ cười như thế. Dù là lập luận dựa trên chuyên môn. Dù là lập luận dựa trên kinh tế. Kiến thức và tiền, trong trường hợp này, vô nghĩa khi so sánh với chúng.

5.

Tối nay mới chở mẹ đi xuống bến Bình Đông.

Chở mẹ, nhưng thực ra là cho mình ngắm cái bến sông mà tối 29 Tết, bông vẫn còn lên bờ xuống ghe tấp nập. Những chậu mai nở bung, những chậu mai búp búp, những chậu mai trơ trụi. Mấy cây tắc sai quả, mấy cây tắc lúc lỉu, mấy cây tắc đèo queo lá vàng hết lượt. Rồi hoa giấy, hoa cúc, mâm xôi đồng tiền. Bông gì đỏ đỏ, bông gì trắng trắng, bông gì hồng hồng. Trên lề đường, ngoài người ra thì đầy những chậu bông như thế.

Giữa đêm tối, trong cái gió lộng khởi từ mặt sông đen nhánh, những người chủ ghe hoa mặt mày rám nắng vẫn chạy lên chạy xuống như thoi, cố tiễn đưa càng nhiều chậu càng tốt trước khi pháo hoa bung nở. Người tiễn được vài chậu rồi thì cảm ơn rối rít người vừa tiễn dùm mình, người chưa tiễn được thì đứng tràn ra giữa đường, ráng kéo vào những chiếc xe đương chạy tấp tấp gần lề.

Cách đó không xa, có nhà đang mướn đội lân tới múa, rùm beng hết con đường hẹp té.

Cũng là Tết, mà sao có nhiều kiểu đến quá.

6.

Nãy, mẹ với dượng tranh cãi với nhau về việc có cúng giao thừa đêm nay không. Bao năm qua rồi, nhà mình không có vụ làm mâm cúng giao thừa đêm, cùng lắm chỉ có đốt nhang. Dượng biểu, người Bắc cúng nhiều lắm, bên nhà dượng đêm giao thừa cũng cúng.

Mẹ biểu, quê mẹ đó giờ không có phong tục đó.

Mình góp câu, bạn con nhà đứa cúng đứa không.

Dượng biểu, người ta nói giờ ban đêm mới là giờ ông bà về nhà.

Mẹ hỏi, ủa vậy chứ mâm cơm cúng hồi trưa là mời ông bà về mà, vậy ông bà hổng về chứ ai về?

Mình góp ý, thôi thì lát nhà mình cứ cắt mấy khoanh bánh tét với làm ấm trà cúc lên sân cúng là được rồi.

Dượng biểu…

Mình bỏ ngang cuộc tranh luận, lên lầu ngắm xuống nhà đối diện đương bày biện chuẩn bị cúng. Cái bàn đỏ rực, trái cây đầy ắp, có mấy món ăn li ti nhìn mãi không ra món gì nữa. Mặt ai cũng đeo hai vẻ cùng lúc: vừa mệt mỏi vừa tươi rói.

Mấy nhà khác không mở cửa, nhưng đều sáng đèn bên trong.

7.

Sao cũng được, đêm giao thừa cũng chỉ là một đêm đặc biệt hơn mọi đêm khác. Mừng đêm ấy bằng một chung trà với tiếng pháo bông bụp bụp nổ trong ti vi, với muôn vạn người hò hét cũng trong ti vi, với vài người thân trầm lặng trong gia đình không phải trong ti vi, vậy là vui lắm rồi.

8.

Người ta hay biểu, và mình nghe hoài hai mươi mấy năm nay, mùng một thì nên làm cái gì đó hay ho để cả năm hay ho theo nó.

12h đêm nay, mình vẫn sẽ viết thôi. Hơn mấy tháng này, mình viết rất ngắc ngoải và vật vờ, nhưng sau mỗi bài thỉnh thoảng ấy là mỗi lần cái khát khao viết lại sống dậy, lần sau mạnh hơn lần trước. Sau bài đêm nay, bàn tay mình lại được kích thích. Viết, với mình, là thứ kì lạ nhất trên đời mà may quá, mình tìm thấy khi chưa kịp già. Mình có thể ngồi suốt với nó không thấy có lí do để dứt ra. Mình có thể sống lại sau một tháng chán nản chỉ bằng một entry.

Dùng một thứ như thế để mở đầu năm mới, cũng được coi là thứ hay ho, đúng không?

-[Gần giao thừa]-

-[29 Tết ta]-

-[22/1/2012 Tây]-

P/s: Mai hay mốt sẽ có hình. Giờ cơn lười đang hiệp đồng với giao thừa chặn đứng hoạt động của mình.

Hi vọng màu tím

1.

Năm 13 tuổi, tôi từng ngồi sau song sắt cầu thang của tầng trên mà lắng hết tai để nghe cuộc nói chuyện ở tầng dưới. Cuộc nói chuyện trong bữa tiệc sinh nhật của một đứa bạn. Cuộc nói chuyện mà trong đó tôi là nhân vật chính, đang bị nói xấu. Những đứa trẻ mười ba tuổi của những nằm 199x không nói xấu bạn nó là con lợn, con phò hay con khốn nạn mất nết gì. Chúng chỉ đơn giản nói rằng chúng không thích tôi, không muốn làm bạn với tôi. Rằng tôi mắc cười và chơi không được. Rằng tôi hay nói thẳng quá và khó ưa.

Buồn cười làm sao, tôi lại được mời đường đường chính chính tới buổi tiệc sinh nhật đó chứ không phải năn nỉ mới có chỗ. Con nít hay nói và làm ngược với những gì chúng suy nghĩ quá. Khi đó tôi khóc và bỏ chạy về nhà như một đứa con nít chính hiệu.

2.

Năm 14 tuổi, tôi bị cậu bạn tôi thích nhất lớp chửi trước đám đông, vì tội tôi đã kể  quá nhiều với mẹ tôi những trò đùa của cậu ấy. Cùng năm ấy, chỉ vài tuần sau, hơn nửa lớp lên tiếng tẩy chay tôi và làm gì đó khá tệ (chịu, xóa trí nhớ khúc đó rồi) với lí do tương tự. Cậu bạn ấy là một trong những người đẹp trai nhất lớp. Tôi đã không còn dám ngắm cậu ấy chơi đá banh, đá cầu hay ngắm cậu khi cậu ngửa đầu lên trời để nụ cười lấp lánh giữa sân chơi. Chỉ vì những lí do đó.

3.

Năm 18 tuổi, chuẩn bị tốt nghiệp lớp 12, lớp tôi nổi lên phong trào mua giấy viết thư thật đẹp để viết cho nhau, thay vì lưu bút. Tôi mua những tờ giấy đẹp nhất và những bao thư đẹp nhất, viết cho mỗi đứa 1 cái. Trong đó có một thư tôi gửi cho 1 con bạn nói với bạn ấy những gì tôi, và những người khác, nghĩ về bạn ấy mà bạn ấy không biết. Nói rằng, bạn ấy chưa tốt chỗ này, chưa tốt chỗ kia, chỗ này thì tốt rồi và chỗ kia thì quá tốt. Bạn ấy gửi lại cho tôi là bạn ấy cảm ơn và rất buồn vì tôi nói thế.

Sau đó, vẫn nằm trong phong trào viết thư, một cô bạn khác gửi thư nói tôi rằng, tính tôi nói thẳng nói thật là tốt, nhưng hãy dừng chuyện đó đi. Chôn nó theo 12 năm trung học đi, và đừng đem lên Đại học. Nó không tốt cho tôi.

Tôi cảm ơn vì bạn ấy đã dùng cái nói thật để đối lại với cái nói thẳng của mình. Tôi cảm ơn vì lần đầu tiên, thứ đáp lại những lời nói thẳng của tôi không phải là giận hờn, mắng mỏ, chửi bới, tẩy chay, mà là một lời nói thật khác.

Có một điều tôi không nghĩ rằng, cô bạn ấy không chỉ nói thật mà còn nói đúng.

4.

Năm tôi 20, năm tôi 21, năm tôi 22, tôi liên tục nhắc mình phải thận trọng với những lời nói thật. Vừa phải sống thật vừa phải thận trọng với những lời nói thật là hai nhiệm vụ khó nhằn, nhưng không đến nỗi bất khả thi. Tôi làm tốt điều đó, cho đến khi tôi có những người mà tôi cho phép mình gọi họ là bạn thân. Với bạn thân, tôi tự cho phép mình nói thật. Sống giấu giếm với những người bạn mình yêu thương hết lòng thì thật buồn cười. Đó có thể là cách sống của người lớn, nhưng không phải cách sống của tôi.

Và khi cho phép mình như vậy, tôi hết an toàn.

Năm được 24 tuổi 2 ngày, tôi thấy lời nhỏ bạn nói ngày nào thật chí lí.

5.

Sáng nay thằng bạn khai trương shop hoa, tôi đến ngồi một lúc lại nhận ra mình thích mua 1 bó hoa tím. Tôi không thích màu tím, một người khác thích. Nhưng rốt cuộc tôi không đem đủ tiền và về.

Chiều. Rồi tối. Tôi thấy thật mừng theo cách nào đó vì mình đã không mua. Trong tâm tưởng của tôi, bó hoa màu tím lúc sáng giờ đang nằm trong sọt rác.

6.

Không chỉ có con nít nói một đằng làm một nẻo. Người lớn làm chuyện đó còn trùm hơn. Họ dạy con nít cách sống thật, nói thật và phang vào nhau những cách sống giả, nói giả. Đó mới trưởng thành, mới lớn.

Khỉ gió! Vậy rốt cuộc ai là con nít, ai là người lớn?

Nói thẳng với nhau một câu khó vậy sao?

7.

Anh bạn bảo sửa tính đi, tốt gì tới phát ghét. Tôi cũng nghĩ tôi sẽ sửa, nhưng là sửa cho tốt hơn nữa.

Vì người tốt sẽ không gặp những chuyện thế này. Chỉ có người chưa tốt mới gặp.

Anh bạn bảo, thôi. Tôi cũng bảo mình, thôi. Nhưng tôi biết mình còn lâu mới thôi được. Vì tôi vẫn có nhu cầu yêu thương. Tôi có nhu cầu ôm lấy người khác, chứ không phải họ nên ôm lấy tôi. Tự nhiên tôi muốn lái xe chở nhỏ bạn đi đâu đó. Tự nhiên tôi muốn lái xe 20 cây tới nhà một đứa khác, đưa quà cho nó, trong khi hôm sau hoàn toàn có thể gặp nó trên trường. Tự nhiên tôi thèm hỏi nó có khỏe không. Tự nhiên tôi thèm hỏi nó cái gì đó để nhìn nó vừa cười vừa trả lời, chứ không hẳn để nghe câu trả lời của nó.

Anh bạn bảo, nghĩ cho mình đi. Tôi thấy tôi nghĩ cho mình rồi chứ. Tôi làm người ta vui vì người ta vui là tôi vui. Đó là nghĩ cho mình rồi, còn gì nữa?

Khỉ gió, đó không phải tốt, không phải cao thượng!

Đó là nghĩ cho mình!

8.

Có những thứ tình cảm, khi ta đưa hi vọng vào nuôi nó, thì nó lớn lên, khỏe mạnh, tỏa sáng. Nhưng cũng có những thứ tình cảm, ta đưa hi vọng vào nó chỉ như đưa chất béo vào người dư cholesterol, chỉ làm nó mập phì, ục ịch, khó di chuyển, bệnh nặng thêm, và chết sớm.

9.

Hai tháng trước, tôi đã tiễn một tình bạn đi không chút luyến tiếc. Thậm chí không có đến nửa entry dành cho nó. Đó không phải là khi tình cảm hết. Đó là khi hi vọng đã hết.

Hôm nay, đứng ở ban công để gió táp vào mặt, tôi biết trước mình sẽ tiễn thêm vài thứ tương tự trong thời gian tới. Có những thứ không phải cứ mỗi lần xảy ra không như ý là ta lại gào lên “Tôi mất hết hi vọng rồi”. Nhưng không gào lên không có nghĩa là nó không xảy ra.

Hi vọng vẫn tự mình hao hụt, biến mất, mà ta chẳng làm gì được để cứu nó. Hoặc là ta đã làm quá nhiều rồi.’

10.

Khi viết tới dòng này, bó hoa màu tím trong đầu tôi lại được cắm vào bình, và nằm chễm chệ trên bàn ăn. Chỗ đẹp nhất.

-[12h đêm, đúng]-

-[giữa ngày 2 và 3/1/2012]-

Ừ, người Việt làm đó!

Hỏi nhé!

Nếu có hai cậu bé, một cậu bé chỉ giỏi vừa phải nhưng luôn tin rằng mình sẽ giỏi hơn nữa, với một cậu bé rất giỏi nhưng luôn nghĩ rằng mình không bằng ai…

… thì đứa nào sẽ có khả năng ngóc đầu với đời hơn?

* * *

 

Đoạn clip này là thứ mình tua đi tua lại chiều giờ. Không phải tua để xem hình, vì hình đã quá thuộc trong đầu. Tua là để nghe nhạc. Tua lại để tiếng piano xuyên qua từng tế bào, để gục mặt xuống lap vẫn biết mình còn nghe nó. Tua là để cảm tất cả những công sức mà người làm nó đã bỏ vào đó. Tua là để lòng tự hào, tự hào đến nghẹn ngào, cũng cùng lúc trở đi trở lại trong bụng mình.

Bộ phim ngắn Cô bé bán diêm này, chính xác là cái trailer của nó, từ hôm xuất hiện là 22/11 tới giờ đã xô sóng thổi gió hết diễn đàn này đến trang web nọ của dân Việt mình. Khen nhiều hơn chê, nhưng cái nhận xét mà đi đâu cũng đập bộp vào mắt mình đại khái là: Cái này mà dân Việt làm thiệt sao? Trời dân Việt mình cũng làm được hoạt hình 3D đẹp dữ ta? Nhìn cũng không kém Hollywood ta, Việt Nam làm thiệt hả? Coi đi coi lại hoài, không tin là Việt Nam mình làm đó! Cũng có khởi sắc rồi đó, cố lên, cố lên!

Đại khái vậy.

Không biết có phải lạc lõng không, nhưng xem xong cái clip này, mình chỉ ngạc nhiên, chứ không bất ngờ. Ngạc nhiên vì sự trau chuốt từ hình ảnh đến âm thanh mà những người sinh ra nó đã thổi hồn vào nó, ngạc nhiên vì cái tâm họ bỏ vào cho một dịp giáng sinh no mắt của cộng đồng Việt (vâng, dĩ nhiên là cũng có phần cho cái danh tiếng của họ nữa, nhưng không bàn ở đây nhé, vì nó lạc đề), nhưng không bất ngờ theo kiểu “người Việt mình làm thiệt hả ta?”

Thiệt chứ, sao không, sao giờ này còn hỏi câu đó?

* * *

Đôi khi trên báo đăng một cái gì hay, cái gì đẹp do người Việt làm ra, mình lại muốn cười (mà cười không nổi) với mấy lời bình kiểu “người Việt mình làm thiệt hả ta”. Không biết trong tâm trí những người đó, dân Việt mình đang đứng ở đâu trong nền văn minh nhân loại, đứng đâu trong trí tuệ nhân loại. Họ có thể dựa vào bằng cớ là các trường đại học của ta đứng thứ mấy ngàn trong danh sách các trường đại học trên thế giới, họ có thể dựa vô những bài báo đăng tin hàng loạt ông nọ bà kia mua bằng bán chức, nhưng họ không có quyền nghi ngờ bất cứ mọi thứ đóng mác trí tuệ Việt Nam như vậy.

Mình không yêu nước ngu muội hay dân tộc cực đoan đến mức nhắm tịt mắt mà kêu hoài người Việt mình giỏi. Chúng ta khắt khe nhiều khi, nhưng hãy độ lượng đôi khi. Mà nếu nói trong phạm vi cái clip 3D ở trên, mình nghĩ dùng chữ độ lượng là quá bất công với ê kíp làm phim. Không cần phải độ lượng mới nhìn ra họ giỏi. Không cần phải độ lượng mới khen họ hay. Tâm huyết và tài năng của họ thể hiện qua đó thật sự đáng những câu khen thật lòng, chứ không phải độ lượng. Họ không làm xuất sắc như Dreamworks, như Pixar, nhưng may mắn là vì mình cũng có tí kiến thức ít ỏi trong cái lĩnh vực 3D này, nên mình nhận ra, họ đã giỏi đến thế nào khi render chi tiết đến vậy, ánh sáng lung linh đến vậy, khuôn mặt, ánh mắt có hồn đến vậy.

Họ giỏi, vì với những xưởng phim đình đám trên thế giới, đằng sau khuôn mặt một nhân vật chính – chỉ một thôi nhé – có thể đứng tên trên 20 người tạo hình và cũng chừng ấy người điều khiển hoạt động. Cứ thử nhân với tổng số nhân vật sẽ là bao nhiêu người. Đó là còn chưa kể đến hàng chục người dựng cảnh nền, hàng chục người điều khiển ánh sáng, lửa cháy, nước chảy, tuyết rơi… Đó là còn chưa kể trang thiết bị máy móc của họ, chưa kể họ dùng những phần mềm tối tân nhất để render, chưa kể họ dựng chuyển động nhân vật không phải thủ công như ta, mà bằng hệ thống motion capture (gắn cảm ứng nối nhân vật hoạt hình với người thật, người thật chuyển động thế nào thì nhân vật chuyển động thế ấy).  Chưa kể hàng trăm thứ. Còn với phần credit của bộ phim này, mình đếm được chưa tới 10 người đảm nhận toàn bộ những khâu trên. Không biết mình có bỏ sót ai không, nhưng theo những chữ chạy lên ở cuối phim thì mình thấy thế.

Có cần độ lượng với họ không?

Có tin họ làm được chưa?

* * *

Thật không tin nổi cái này của người Việt làm.

Trong lúc bạn loay hoay không biết có nên tin người Việt sẽ làm được không, thì có những người đã tin. Hoặc đã cố gắng tin. Ê kíp làm phim này có lẽ là một trong số đó. Sở dĩ bạn còn phải hỏi câu này, là vì có quá ít người Việt tin điều đó, cho nên có quá ít người Việt cố làm cho được điều đó, và rốt cuộc là còn quá nhiều người Việt hỏi như thế đó.

Đừng để “Cúi đầu” trở thành thương hiệu quốc gia như thế.

Đừng phí thời giờ của chính mình, và của nước mình – nếu bạn có sợ phí – như thế. Thay vì ngồi rên rỉ rằng chúng ta đi sau nước abc xyz nào đó mấy thập kỉ mấy thế kỉ, thay vì dành thời gian mà hỏi đi hỏi lại “Người Việt làm thiệt hả?”, thì cứ làm đi thôi.

Người Việt mình làm thiệt hả ta?

Ừ, thiệt. Mở to mắt ra, làm nhiều lên và bớt hỏi vậy đi.

Sau Noel 1 ngày, 2011

-[23h 41]-

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.